Không ngừng tìm kiếm…

Đối với tôi, không có công thức chung cho sự thành công và hạnh phúc. Tôi cho rằng thành công trong cuộc sống và hạnh phúc của mỗi người là do mỗi người tự định nghĩa và tự đánh giá khi nào họ đã đạt được. Họ không cần phải báo cáo sự thành công hay niềm hạnh phúc của họ cho Facebook giống như kiểu nhân viên báo cáo thành tích cho sếp và các đồng nghiệp để được khen và được…ganh tị. Đương nhiên, khi ta làm một việc có ý nghĩa, thành công và hạnh phúc là được những người xung quanh công nhận, nhưng chắc chỉ có ta mới cảm nhận được niềm hạnh phúc nội tại của việc ta đã làm được một việc tốt cho xã hội, và rằng sự tồn tại ở kiếp này của ta thực sự có ý nghĩa.

Đã lâu rồi không biết Note, tôi xin quay trở lại bằng một bài viết hơi lãng đãng một chút, để kỹ năng viết lách nghiệp dư còn có dịp đem lại chút niềm vui và bình yên cho quý bạn hữu và đồng nghiệp cùng các bạn sinh viên nhân dịp cuối tuần.
Hôm nay, tôi muốn viết về những cảm nhận của riêng mình về quá trình tôi tìm kiếm bản thân của mình, vậy nên tôi xin tạm đặt tên cho Note này là “Không ngừng tìm kiếm…”. Dấu ba chấm, nói một cách hơi lãng mạn một chút, là cách thể hiện một số nỗi niềm ưu tư và trăn trở, cái góc riêng nằm trong mỗi người nhưng không biết chia sẻ cùng ai; Dấu ba chấm của tôi trong Note này xin được dùng để thể hiện sự trầm ngâm suy nghĩ, để thấy lòng dịu lại và để thấy tất cả những trăn trở là… hư không.
Tôi nhận được khá nhiều e-mail mỗi ngày từ các sinh viên của mình về những khó khăn mà họ gặp phải trong công việc và trong cuộc sống. Có một số e-mail tôi không rõ họ muốn hỏi điều gì, vì sinh viên của tôi hay viết không dấu, và dùng tiếng Anh/tiếng Việt lẫn lộn. Khổ nỗi, tiếng Anh không dấu thì tôi hiểu (vì tiếng Anh thì đâu có dùng dấu sắc, huyền, hỏi, ngã, nặng) nhưng tiếng Việt không dấu thì tôi chịu, không sao căng mắt và căng não để hiểu được người viết muốn trình bày vấn đề gì. Vì vậy, nên tôi thường chọn những e-mail nào thể hiện nỗi băn khoăn và trăn trở một cách rõ ràng nhất, với cách viết nghiêm túc và chân thành nhất, để trả lời và để chia sẻ. Hôm nay, tôi đã trả lời một e-mail chia sẻ rất chân thành và nghiêm túc về một vấn đề mà bạn ấy gặp phải trong công việc. Bạn ấy không tìm được hướng đi cho mình, bạn ấy băn khoăn không biết có nên tiếp tục công việc, và bạn ấy buồn vì những mối quan hệ của bạn ấy không được phát triển theo đúng những hướng mà bạn ấy mong đợi.
Tôi quyết định dành một chút thời gian để viết một e-mail khá dài cho bạn ấy. Thay vì tư vấn cho bạn ấy nên làm thế nào trong những tình huống mà bạn ấy gặp phải, tôi viết cho bạn ấy về việc tôi vui như thế nào khi bạn ấy đã tin và chia sẻ với tôi về những nỗi niềm mà bạn ấy đã gặp phải trong công việc và trong cuộc sống. Tôi còn vui hơn nữa vì tôi tin rằng bạn ấy đang trải qua một quá trình phát triển đúng đắn và rằng bạn ấy đã không ngại đương đầu với những khó khăn, không ngại dấn thân tìm một hướng đi cho mình. Tôi cũng vui vì bạn ấy nói bạn ấy muốn xem tôi như một hình mẫu của bạn ấy (có thể vì bạn ấy không có dịp biết hết những tật xấu và điểm yếu của tôi).
Dù được bạn ấy thể hiện niềm tin và sự ngưỡng mộ, tôi có chia sẻ với bạn ấy một sự thật rằng chúng ta đều là những con người rất khác nhau. Chúng ta khác nhau về hoàn cảnh gia đình, về tính cách, về những trải nghiệm xã hội mà chúng ta tích lũy được cho bản thân mình. Vì vậy, chúng ta có thể học hỏi lẫn nhau, chia sẻ kiến thức cho nhau, nhưng không thể biến chúng ta trở thành những con người giống hệt nhau. Vì vậy, tôi có thể có những đặc điểm của bản thân khiến bạn ấy tin tưởng, nhưng tôi không thể là con người mà bạn ấy muốn trở thành. Bởi lẽ chúng tôi khác biệt nhau rất nhiều.
Chồng của tôi thường hay nói vui anh ấy rất thích và ngưỡng mộ Mark Elliot Zuckerberg, tỷ phú (có tài sản được ước tính đến tháng 5 năm 2016 đạt 51.8 tỷ đô-la Mỹ), chủ tịch, giám đốc điều hành và đồng sáng lập nên trang mạng xã hội Facebook. Tôi thì ngưỡng mộ vợ của anh này, cô Priscilla Chan. Qua báo chí, tôi biết được Priscilla Chan là người đầu tiên trong gia đình cô được đi học đại học. Tại Havard, Chan đi làm tình nguyện 5 ngày một tuần với 2 dự án ở Dorchester, chuyên giúp đỡ trẻ em gặp khó khăn trong học tập và xã hội. Sau này, cô trở thành bác sĩ nhi khoa, chăm sóc cho những trẻ em thiệt thòi. Priscilla Chan có những đặc điểm về tính cách rất đáng để những người phụ nữ khác cảm thấy thán phục. Vậy đó, chồng tôi thì thán phục ông chồng, tôi thì ngưỡng mộ cô vợ. Nhưng chúng tôi không so sánh mình với họ. Một lần, chồng tôi đùa với tôi khi thấy tôi loay hoay đeo các nữ trang (3 chiếc nhẫn: 1 đính hôn, 1 nhẫn cưới, 1 nhẫn do ba má tôi tặng nhân ngày cưới) rằng “Vợ của Mark Zuckerberg có bao giờ đeo nữ trang đâu em”. Tôi cũng không vừa, trả lời rằng “Thì cô ấy mới là vợ của ông ấy, còn em là vợ của anh, chứ có phải vợ của ông ấy đâu”. Vậy là chồng tôi thấy vui, chắc khi nào có cơ hội trở thành tỷ phú, anh ấy sẽ mua nữ trang nhiều hơn nữa cho tôi đeo, bởi lẽ tôi là vợ của anh ấy, chứ không phải là vợ của Mark Elliot Zuckerberg . Mà đính chính một chút, tôi không thích đeo nữ trang để làm đẹp, tôi thích đeo vì đó là kỷ vật mà những người tôi yêu quý trao tặng, để tôi nhớ về họ và luôn có cảm giác họ luôn ở cùng bên tôi.
Họ là họ. Chúng tôi là chúng tôi. Chồng tôi là anh ấy, và tôi là tôi. Tôi hiểu rõ chân lý này, không phải vì tôi học về Quản trị Nhân sự, cũng không phải vì tôi là kẻ có cái tôi kiêu ngạo. Mà vì bản thân tôi được trải nghiệm sự bình yên và hạnh phúc vì tôi biết mình là ai, tôi bé nhỏ trong xã hội này được mọi người biết đến và nhận diện như thế nào. Sự bình yên khi biết mình là ai, mình muốn gì và sự cảm kích dành cho cuộc đời này chính là cảm giác hạnh phúc. Cảm giác này không phải do của cải vật chất đem lại, cũng không phải do ai khác tạo ra cho chính mình. Vì vậy, cảm giác này rất độc lập, không phụ thuộc vào ai, cũng không phụ thuộc vào bất cứ thứ gì. Chỉ đơn giản tôi hạnh phúc vì tôi biết mình còn tồn tại trên cuộc đời này, và còn làm được những gì tốt cho xã hội, cho những người xung quanh, cho gia đình, cho chính bản thân mình.
Tôi không khuyên sinh viên của mình. Dạo gần đây, tôi quyết định không đưa ra các lời khuyên, vì tôi cho rằng lời khuyên không hữu ích bằng việc chia sẻ cảm nhận và lắng nghe. Tôi không khuyên sinh viên của mình hãy làm điều này, không làm điều kia. Tôi chỉ đơn giản truyền cảm hứng cho họ bằng những câu chuyện tôi đã từng được tai nghe, mắt thấy và bằng chính những kinh nghiệm xương máu mà tôi tích lũy được. Tôi không thích bệnh giáo điều, bệnh sách vở, nắm lý luận chỉ dừng ở câu chữ theo kiểu “tầm chương trích cú”; hiểu lý luận một cách phiến diện, hời hợt, biến lý luận thành tín điều và áp dụng lý luận một cách máy móc; vận dụng sai lý luận vào thực tiễn, không bổ sung, điều chỉnh lý luận. Chính vì vậy, tôi không thích nghe người ta trích dẫn phô trương về cuộc đời của họ, và dạy người khác hãy sống theo cách của họ để được hạnh phúc. Chính vì vậy, tôi ít khi đọc những quyển sách kiểu như “Làm thế nào để thành công”, “Các bí quyết để làm giàu nhanh chóng”, “Mẹo để được trở nên hạnh phúc”.
Đối với tôi, không có công thức chung cho sự thành công và hạnh phúc. Tôi cho rằng thành công trong cuộc sống và hạnh phúc của mỗi người là do mỗi người tự định nghĩa và tự đánh giá khi nào họ đã đạt được. Họ không cần phải báo cáo sự thành công hay niềm hạnh phúc của họ cho Facebook giống như kiểu nhân viên báo cáo thành tích cho sếp và các đồng nghiệp để được khen và được…ganh tị. Đương nhiên, khi ta làm một việc có ý nghĩa, thành công và hạnh phúc là được những người xung quanh công nhận, nhưng chắc chỉ có ta mới cảm nhận được niềm hạnh phúc nội tại của việc ta đã làm được một việc tốt cho xã hội, và rằng sự tồn tại ở kiếp này của ta thực sự có ý nghĩa.
Tôi đã chia sẻ với sinh viên của mình rằng mỗi con người chúng ta khi sinh ra đều mang trên người một sứ mệnh. Nếu chúng ta sinh ra chỉ để phục vụ cho những mong muốn và nguyện vọng phục vụ duy nhất cho chính bản thân mình, chúng ta sẽ không bao giờ thành công trong xã hội, vì suy cho cùng, nếu chỉ vì bản thân mình, chúng ta sẽ không bao giờ được xã hội công nhận và cảm kích, chúng ta không giúp được những con người khác trong xã hội. Vì vậy, tôi tin rằng khi làm trong bất cứ tổ chức nào, phụ trách bất kỳ công việc lớn/nhỏ nào, nếu chúng ta cố gắng hết sức để giúp cho tổ chức, đồng nghiệp, sếp của chúng ta, thì chúng ta thành công, và chúng ta hạnh phúc. Thành công của một con người không nên chỉ được đo lường bằng mức lương hay những chỉ số vô hồn trong các báo cáo thành tích, thành công nên được đo lường bằng những ảnh hưởng tích cực mà chúng ta tạo ra cho tổ chức, cho đồng nghiệp và cho bất kỳ ai làm việc cùng với mình.
Quay trở lại với tựa đề của Note này, tôi mong bản thân tôi và những người bạn của mình sẽ luôn “không ngừng tìm kiếm…”, tìm kiếm bản thân của mình để cảm nhận được niềm hạnh phúc khi biết mình là ai, mình muốn gì và công thức nào, con đường nào để đạt được sự thành công của mỗi người chúng ta. Tôi cũng chỉ là kẻ đang tìm cho mình một con đường để hoàn thành sứ mệnh của mình. Tôi cảm thấy nếu tôi luôn cố gắng và luôn có niềm tin, tôi sẽ tìm thấy được hạnh phúc ấm áp, lòng yêu thương và cảm kích đối với cuộc sống một cách chân thực nhất.
Một chút chia sẻ lãng đãng cuối tuần xin gửi đến quý bạn hữu và đồng nghiệp cùng các bạn sinh viên. Chúc cho chúng ta luôn cảm thấy yên bình, hạnh phúc và tìm thấy được ánh sáng soi rọi trên suốt từng chặng hành trình mà chúng ta theo đuổi…
Lương Thanh Thảo

 

Leave a Comment

About Me

ThaoLT

I like to see the sunrise in the morning, I like to see the moonlight at night; I like to feel the music flowing on my face, I like to smell the wind coming from the ocean. I like to look at the clouds in the sky with a blank mind, I like to do thought experiment when I cannot sleep in the middle of the night...